Khám chữa bệnh và thẩm mỹ

- Trung tâm y tế dự phòng đường sắt nhận làm dịch vụ trong và ngoài giờ:
– Khám chữa bệnh: nội, ngoại, sản, mắt, tai, mũi, họng, châm cứu, bấm huyệt và các xét nghiệm khác.
Đo điếc, đo kính (cận, viễn, thị).
– Làm thẩm mỹ:
Làm đẹp toàn diện thân thể và gương mặt đặc biệt:
Chữa sẹo, mặt rỗ, tàn nhang, da rám, tẩy nốt ruồi, săm mí mắt, lông mày.
Do các phó tiến sĩ và bác sĩ chuyên khoa phụ trách (giấy phép số 18 QĐ/Q1.TT ngày 16-6-1990 do Sở y tế Hà Nội cấp).
Địa chỉ 23B Quan Thánh, Hà Nội.
Điện thoại: 42.52498.
3- Nhuộm tóc đen bằng thuốc ngoại
Nhuộm và bán thuốc nhuộm tóc các loại, bảo đảm chất lượng. Cửa hàng làm việc các ngày trong tuần, cả ngày và tối. Có phục vụ quý khách qua bưu điện:
Xin mời quý khách đến địa chỉ: Lê Hiền số nhà 2 phố Quan Thánh (trước tháp nước tròn) Hà Nội.
4- May âu phục nữ
May âu phục nữ các kiểu:
19 phố Nhà Chung (trên gác)
May theo mẫu yêu cầu hoặc catalog. Có nhiều mốt xuân hè, đẹp, lạ, phù hợp với chị em phụ nữ mọi lứa tuổi.
5- Hội kiến trúc sư
Để công việc xây dựng được nhanh chóng thuận lợi, mời quý khác đến với Hội kiến trúc sư Hà Nội. Trung tâm nhận:
– Lập luận chính kinh tế kỹ thuật.
– Thiết kế mới, cải tạo và sửa chữa các công trình xây dựng dân dụng công nghiệp, trang trí, nội, ngoại thất. Làm các thủ tục xây dựng cơ bản từ khởi đầu đến khi kết thúc.
– Trùng tu các công trình di tích lịch sử.
Văn phòng Giao dịch 19 Hàng Buồm; ĐT:42.56961.
320 Ngọc Khánh; ĐT: 42.45033.
6- Bác sĩ chuyên khoa cấp 2 Bùi Thị Yến Dy (GP số 265).
Nhận chữa bệnh người lớn: Viêm, hen, giãn phế quản, huyết áp cao, viêm gan, lỵ, amip, viêm đại tràng mãn, viêm đường tiết niệu (đái buốt, giắt, ra mủ, máu), thoái hóa cột sống (đau lưng, cột sống) thần kinh tọa, thần kinh liên sườn, di tinh, suy sinh dục và các bệnh thuộc nội khoa.
Chữa bệnh trẻ em: Viêm, hen phế quản, viểm họng, ỉa chảy, còi xương, suy dinh dưỡng và các bệnh khác thuộc nhi khoa.
Với trên 30 năm kinh nghiệm chữa bệnh tận tình điều trị.
Tiếp khách tại số 1 tổ 16 phường Kim Mã (cạnh nhà hát chèo đối diện với chùa Kim Sơn).
Trả lời bạn gái: Người ta phẫu thuật độn vú như thế nào?
Hiện nay phụ nữ thế giới đang có mốt phẫu thuật làm cho bộ ngữ thật hấp dẫn. Gần 2 triệu phụ nữ Mỹ đã chấp nhận phẫu thuật thẩm mỹ này.
Ban bạn đọc Báo PNHN – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Cô đơn giữa những người thân

Khảo sát hàng chục trường hợp trong số 20 vạn bệnh nhân do bệnh viện hữu nghị Việt-Xô quản lý, chúng tôi bắt gặp nhiều cảnh đau lòng. Cụ Trần Thị B nhà ở phố Lê Văn Hưu là một chiến sĩ tham gia cách mạng từ trước năm 1930. Gia đình cụ từng là cơ sở an toàn che giấu những chiến sĩ cộng sản trung kiên của Đảng như đồng chí Trần Phú, Nguyễn Văn Cừ v.v… Cụ đã được Đảng, Nhà nước quan tâm nhiều mặt. Vậy mà về cuối cuộc đời lúc cụ lâm bệnh, hàng tháng trời nằm viện, con cháu không một lần thăm hỏi động viên. Bác sĩ X một cán bộ lãnh đạo bệnh viện kể cho tôi nghe đôi nét về trường hợp này:
-Nhìn bà cụ già bảy, tám chục tuổi lọm cọm thật tội. Mặc dù bệnh viện đã cử hẳn một hộ lý trông coi chăm sóc, nhưng sự nhiệt tình của các y, bác sĩ không làm cụ vơi nỗi buồn. Mỗi lần bệnh nhân cùng phòng có người nhà tới thăm, cụ B lại khóc vì tủi thân, làm mọi người trong phòng không ai cầm được nước mắt. Thế nhưng khi cụ vừa “nằm xuống” chưa kịp mai táng, con cháu đã kéo nhau đến bệnh viện cãi nhau, tranh nhau chuyện chia gia tài. Trường hợp họa sĩ K nằm ở khoa A2 mấy tháng trời không có ai nhòm ngó tới mặc dù họa sĩ có vợ, có con trai, con gái. Họ không đến với ông chỉ vì ông không có gì ngoài tấm thân tàn.
Ở khoa dị ứng, các bác sĩ điều trị ở đây cho biết: Tết Tân Mùi vừa qua có một cụ không muốn về gia đình, xin được ở lại bệnh viện ăn tết. Vì về nhà các cụ không chịu nổi những lời riếc móc cạnh khóe của con cháu. “Miếng ăn, miếng nhục” thà rằng…
Chúng tôi vào thăm bếp ăn tập thể khoa thần kinh. Những suất ăn của các bệnh nhân ở đây thật đạm bạc: rau muống luộc, mấy lát thịt kho thái mỏng, một bát nước rau muống nêm muối làm canh với bát to cơm. Chị nhân viên phục vụ giải bày: Tiêu chuẩn mỗi bệnh nhân một ngày chỉ có 1.500đ, bệnh viện ứng cho mỗi người thêm 500đ nữa vị chi là 2.000đ. Bữa sáng một cái bánh mì hết 350đ, còn lại chia làm hai bữa trưa, chiều. Tám trăm bạc một suất ăn, theo giá cả bây giờ, nếu con cháu không cung cấp thêm thức ăn thì các cụ sống làm sao!
Khánh Ngân – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Thành đạt trên sân khấu và thương trường

Cô ca sĩ 16 tuổi Amita Marie Young thường được biết đến với cái tên Tata là một trong những kiểu mẫu ngôi sao của thập kỷ 90’.
Hiện nay trong các cửa hàng nhạc phẩm của thủ đô Băngkok, Thái Lan đều có bày bán băng nhạc cátsét Tata. Mặc dầu vậy Tata vẫn còn đang giữ cuốn amlbum âm nhạc mới nhất của cô để tung ra bán vào cuối tháng này. Tata có một năng lực tiếp thị rất tuyệt vời. Bạn có muốn gia nhập vào câu lạc bộ những người hâm mộ Tata không ? Chỉ 10 đôla thôi bạn đã trở thành một “phan” thứ thiệt rồi đấy. Còn nếu bạn muốn có được danh hiệu “thành viên vàng” của câu lạc bộ ? OK, 50 đôla không phải là quá đắt đối với một người thành đạt như bạn đâu. Một áo phông “T-shirt” Tata 20 đôla, hoặc một chiếc mũ mềm Tata 15 đôla. Quần áo pijama, kính râm và thậm chí dây chuyền đá quý đều có tên trong danh sách những mặt hàng kinh doanh của Tata. Bên cạnh sự hiểu biết về thương trường, Tata cũng còn rất giàu lòng nhân ái. Một phần ba số tiền lợi nhuận của cô được dùng để đóng góp vì mục đích từ thiện cứu giúp trẻ em nghèo của đất nước…
Trước ngưỡng ly hôn nên nói gì với con cái ?
Sự giải thoát cho mọi nỗi đau khổ đều phải trả giá của nó thì ly hôn cũng như vậy. Song, sự trả giá này không nên ụp lên đầu con cái bắt nó phải chịu. Nên trong quá trình ly hôn và trong cuộc sống gia đình lẻ sau đó, làm sao có thể giảm đến mức thấp nhất nỗi đau và sự ảnh hưởng không đẹp đẽ của cuộc chia ly. Vì vậy hai bố mẹ phải hết sức thận trọng và có những thỏa thuận hợp lý nhất.
Đối với một gia đình, khi hai bố mẹ đã chính thức quyết định chia tay nhau, một điều cần xét là “Có nên nói cho con cái biết ?”. Và nếu nói thì “nói như thế nào ?”. Có lẽ đó là vấn đề luôn làm cho hai bố mẹ thấy lúng túng và khó khăn, nhiều khi bó tay, Một điều rõ ràng là giải quyết vấn đề trên là vô cùng quan trọng vì nó sẽ liên quan mật thiết và ảnh hưởng trực tiếp tới phương thức giao lưu và sự xây dựng một tình cảm mới của con cái với bố mẹ khi đã chia tay, và ảnh hưởng đến mức độ tổn thương tình cảm của con cái với sự ly hôn của bố mẹ.
Đoàn Như Trác – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 34 – 1997

Nâng cao trình độ Công nghệ thông tin của nữ giới

Chương trình Công nghệ thông tin quốc gia có hỗ trợ cụ thể để tạo ra và phát triển các hình thức trao đổi thông tin, các sản phẩm thông tin của phụ nữ với quốc tế, các hình thức cho phụ nữ tham gia vào các khóa đào tạo về Công nghệ thông tin ở nước ngoài.
Bộ giáo dục và đào tạo cần đưa ngay Chương trình đào tạo về tin học vào các trường phổ thông thành môn học, tăng cường số lượng đào tạo về môn tin học trong các trường Đại học.
Bộ kế toán và đầu tư cần có kế hoạch cụ thể về Công nghệ thông tin để từ đó giao chỉ tiêu cụ thể về đào tạo tin học cho các trường Đại học, trong đó có chỉ tiêu cụ thể về số lượng nữ sinh viên theo học.
Tạo điều kiện cho nữ kỹ sư tin học được tiếp cận với Công nghệ thông tin tiên tiến ở các nước qua các chương trình tham quan, tập huấn, đào tạo cao học và các bằng cấp học vị cao hơn nữa.
Mở rộng và tăng cường các hình thức dịch vụ để giảm bớt khó khăn về công việc gia đình, tạo điều kiện cho chị em có nhiều thời gian và trí tuệ cho công việc trong ngành Công nghệ thông tin vốn đòi hỏi trí thức, thời gian tập trung cao độ.
Tăng cường tuyên truyền cổ vũ cho quan điểm bình đẳng giới và sự tiến bộ của phụ nữ, để động viên chị em vượt qua khó khăn, sự tự ti, mạnh dạn tham gia vào ngành Công nghệ thông tin.
Kỷ lục các cặp song sinh ở một trường tiểu học
Tại thành phố Glasgoww, nước Anh có một trưởng tiểu học tư mang tên Craigholme School chứa đựng một điều kỳ lạ hiếm thấy. Trong tổng số hơn 460 học sinh của nhà trường người ta đã thống kê được 5 cặp song sinh cùng giới nữ và một bộ ba cháu trai (xem ảnh). Do cùng một lứa tuổi với nhau nên các cặp song sinh này thường được xếp chung vào một lớp.Vì giống nhau như hai giọt nước, lại ăn mặc đồng phục nên thật khó khăn cho những thầy cô giáo nào khi theo dõi, kiểm tra và đánh giá từng cá nhân một. Điều kỳ lạ thứ hai nữa là không những giống nhau về hình thức, sức học của chúng cũng không khác nhau là mấy nên điểm số có thể là như nhau. Thế còn khi phân loại xếp thứ tự thì sao, phải có đứa trên đứa dưới chứ !
Kiều Bích Thủy – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 34 – 1997

Khủng hoảng ở tuổi thiếu niên làm thế nào đây?

Phải thích nghi và không nổi cáu khi đứa con gọi các bạn là “ông bà già hủ lậu” vì các bạn không cho nó đi chơi tối. Nó nói thô tục thế thôi, thật ra ý nói là: “Con cám ơn bố mẹ vì bố mẹ là ông bà giá hủ lậu và vì bố mẹ làm công việc của bố mẹ”.
Hãy áp dụng lối thương lượng, hai bên đều tiến một bước về phía nhau, đều có nhân nhượng, sao cho không có ai thắng, ai thua. Ví dụ: thằng bé muốn đi xe máy mà không đội mũ bảo hiểm vì mũ làm bết tóc nó. Nếu bạn dùng giải pháp sức mạnh, “tịch thu” xe của nó, nó sẽ muốn “trả thù”! Ta hãy thử hình dung một giải pháp thương lượng: “Nếu con đội mũ, mẹ sẽ yên tâm hơn, và do đó, sẽ dễ để con đi chơi bằng xe máy hơn!”. Thằng bé dù cằn nhằn, chống cãi, nhưng không coi thái độ cứng rắn ấy là một sự bất công.
Đừng đưa ra những đe dọa không thể thực hiện. Ví dụ: “Mẹ sẽ cầm con không được ra khỏi cửa trong vòng ba tháng… Mẹ sẽ gửi con về quê cho bà trông nom suốt kỳ nghỉ hè…”
Hãy giữ một khoảng cách thích hợp: nếu xa quá, thì chẳng khác gì ruồng bỏ con, nếu gần quá, thì cứ như là gò bó nó. Hãy bảo nó: “Con được phép sống như con muốn, nhưng có những quy tắc cần tuân theo, và nhất là không được để bố mẹ phải lo lắng”. Nếu tình hình quá căng thẳng, rất nên tạo một “quãng ngừng” và nên tạm tách hai bên ra: “Con hãy đến ở nhà bà nội một tháng đi”.
Tuy nhiên, các bậc cha mẹ nên biết sự khác nhau giữa sự khủng hoảng ở tuổi thiếu niên với một thiếu niên đang đau khổ. Nếu đứa trẻ có những biểu hiện hung bạo hoặc lắng mình xuống, mà những biểu hiện này lặp đi lặp lại và ngày càng tăng, thì chắc hẳn nó đang có chuyện gì đau khổ. Chẳng hạn, một đứa con trai đóng mở sầm sập cửa phòng nó mỗi khi nó ra vào, nó về nhà lúc 4 giờ sáng, mắt nó đỏ lừ vì rượu, hơi thở nó nồng nặc mùi thuốc lá. Hoặc một đứa con gái 15 tuổi vào buồng tắm, đứng dưới vòi hương sen hàng giờ, bỏ một số buổi học, không tiếp xúc với đám bạn bè mọi khi nữa, mà lại nhập bọn với những kẻ ngoài rìa xã hội lớn tuổi hơn nó, tiêu tiền quá nhiều, … Nhưng ở lứa tuổi này, các thiếu niên thường đem hết sức ra che giấu, cho nên, thật đáng buồn, không phải bao giờ các bậc cha mẹ cũng hiểu được nỗi đau khổ của chúng.
H M (Theo X.Pommereau – Pháp) – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 15 – 1997

Xuất trình giấy tờ để chúng tôi kiểm tra!

12h đêm, bến xe khách Hà Đông vắng khách. Ánh sáng đỏ quạch từ mấy ngọn điện hắt xuống sân bến soi mờ mờ những hành khách lỡ xe đang nằm co quắp trên những mảnh ni lông. Loan đến bến muộn quá, không có người quen nên cô đã ngồi ở đây đợi sáng. Cô không dám nằm ngủ vì sợ mất hành lý và xe đạp. Ngồi co ro trong chiếc áo khoác, mệt quá cô bắt đầu ngủ gật. Thỉnh thoảng Loan lại giật thót vì tiếng chửi mắng quát tháo từ góc bến xe, nơi bọn uống rượu đang chơi bài sát phạt lẫn nhau. Ôm gọn chiếc túi vào người, cô gục xuống hai cánh tay. Bỗng cô bé giật mình vì có ai đó vỗ mạnh vào vai:
-Này, cô em! Xuất trình giấy tờ để chúng tôi kiểm tra! Trước mặt cô, hai người đàn ông trạc ngoài 40 tuổi, một người cao to để râu quai nón, người còn lại thấp tịt trong bộ quần áo bộ đội nhàu nát. Cả hai đều sặc mùi rượu.
-Dạ, cháu đi chơi ở nhà bà cháu ở Thái Bình, cháu không mang theo giấy tờ, xin các bác thông cảm.
Người đàn ông cao to nhếch mép cười, lộ chiếc răng vàng chóe:
-Sao lại gọi các anh bằng bác. Bạn anh làm ở xí nghiệp xe này, hôm nay đến ca trực của bọn anh. Khẩn trương đưa giấy tờ đây nào!
Cô bé luống cuống xốc lại chiếc áo khoác, lòng phập phồng lo sợ, cặp mắt trơ trơ mở to ngỡ ngàng:
-Dạ, cháu chỉ có thẻ học sinh, nhưng cháu trót quên không đem theo.
-Lại cháu rồi… xưng là em thôi, không có giấy tờ gì à, vậy thì mời cô em về ban quản lý xe khách làm việc!
Hắn khoát một cử chỉ đưa tay về phía dãy nhà lờ mờ ánh điện trước mặt rồi nắm ngay lấy ghi đông xe của Loan xăm xăm dắt đi.
-Lần đầu ra tỉnh, lại không có giấy tờ tùy thân, hơn nữa chiếc xe của mình đã bị người đàn ông xa lạ dắt đi, Loan lo sợ hấp tấp bước theo. Vòng vèo qua mấy chiếc ô tô khách đậu trong bến, hắn rẽ ra ngoài đường rồi dừng lại bảo Loan:
-Phòng làm việc của bọn anh đằng kia. Nơi có điện sáng đó, em lên đây anh đèo kẻo muộn rồi!
Như bị thôi miên, cô bé vội vàng nhảy lên gác đèo hàng để mặc hắn đèo đi. Qua dãy nhà có ánh điện, không thấy hắn dừng xe, Loan hoảng hốt:
-Sao anh bảo ở dãy nhà này cơ mà!
Thanh Tú – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Không nên nhịn ăn đột ngột làm giảm cân nhanh

Khi giảm bớt lượng ăn, cần giảm từ từ, không nên nhịn ăn đột ngột làm giảm cân nhanh. Cố gắng một tháng giảm 1 đến 2 kg là tốt nhất.
Ngoài ăn uống theo chế độ kiêng các bạn cần luyện tập và hoạt động. Tập đều các bài tập thể dục buổi sáng. Lưu ý tập nhiều động tác bụng, tập đi bộ, chạy, nhảy dây, lao động chân tay, năng tắm rửa thường xuyên, ngủ vừa đủ (7 đến 8 giờ/ngày). Thực hiện được như trên, chắc chắn các bạn giảm cân mà vẫn khỏe.
Rắc rối nhưng dễ thôi!
(Trò chuyện với Thùy, phường Bạch Đằng, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội)
Tâm giao vô cùng thú vị khi đọc thư của Thúy, bởi lá thư rất dài, kể chuyện rất thành thật, nhất là lại gọi Tâm giao bằng “bạn” và xưng “mình”. Như vậy, Tâm giao đã thực sự trở thành người bạn gần gũi, thân thiết của các bạn gần xa.
Chuyện riêng của Thúy thật là rắc rối: Một lần tình cờ, Thúy quen một anh bộ đội. Rồi hai người nảy nở tình cảm quý mến. Đi xa, anh thường xuyên viết thư thăm hỏi, động viên Thúy học tập, phấn đấu. Thúy cũng hồi âm bằng những lá thư chứa đầy tình cảm. Bốn năm trôi đi trong mối quan hệ như vậy. Anh bộ đội chưa một lần tỏ tình. Rồi anh đi hợp tác lao động. Tại đất nước bạn, anh lại tiếp tục thư từ đều đặn, duy trì quan hệ tình cảm như trước. Và một lần kia, từ nơi xa anh đã chính thức tỏ tình yêu với Thúy. Nhưng Thúy lại hỏi Tâm giao là không hiểu anh tỏ tình như vậy có muộn không vì lúc ấy, ở nhà cũng có một thanh niên theo đuổi Thúy, lại còn là ân nhân đã từng cứu Thúy thoát chết. Mọi người khuyên Thúy cắt đứt bạn cũ ở xa để đến với anh ở gần. Và với “người ở gần”, Thúy chỉ thấy thương và biết ơn, chứ không rung động, trong khi đó thì đối với người ở xa, Thúy luôn sống trong tình trạng: Dù bất kể đang ở đâu, làm việc gì, mình cũng luôn nhớ đến người ấy và luôn thầm gọi tên anh (thư Thúy viết cho Tâm giao).
Thúy đã hỏi Tâm giao nên nhận lời lấy ai trong hai người trên và tình yêu của Thúy đối với người đang ở xa có phải là mơ mộng, viển vông không?
Tâm giao – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Về việc góp phí tổn nuôi con

Vấn đề các chị hỏi chúng tôi xin trả lời như sau:
Tại điều 44 và điều 45 Luật Hôn nhân và gia đình quy định vợ chồng đã ly hôn việc giao con chưa thành niên cho ai nuôi dưỡng, giáo dục phải căn cứ vào quyền lợi về mọi mặt của đứa con. Người không nuôi giữ con có quyền thăm con và có nghĩa vụ phải đóng góp phí tổn nuôi dưỡng, giáo dục con. Vì lợi ích của con, khi cần thiết có thể thay đổi việc nuôi giữ con hoặc mức đóng góp phí tổn. Nếu tình hình kinh tế của một hoặc hai bên bố mẹ thay đổi thì theo yêu cầu của một bên có thể tăng hoặc giảm mức đóng góp cho sát với hoàn cảnh thực tế.
Đối với trường hợp của chị Nguyễn Thị Hồng, năm 1988 chị được Tòa án cho ly hôn, con giao chị nuôi, anh H. đóng góp phí tổn nuôi con một tháng 7000đ là đúng pháp luật. Đến nay nhu cầu đời sống của con đòi hỏi phải chi tiêu nhiều, mặt khác tình hình biến động về giá cả hàng hóa tăng và lương anh H. là 300.000đ, thì chị là bên nuôi giữ con có quyền yêu cầu anh H. tăng mức đóng góp nuôi con. Việc thay đổi này do anh chị bàn bạc thỏa thuận, nếu hai bên không thỏa thuận được thì chị có quyền làm đơn lên Tòa án nhân dân cấp huyện, huyện thụ lý vụ kiện và sẽ được quyết định bằng bản giấy.
Đối với trường hợp chị Ánh Hà: Cũng theo tinh thần trên thì sau khi ly hôn chị nuôi hai con chung, anh T. đóng góp 1/2 tháng lương (được xác định là 150đ), đến nay do trượt giá, anh T. đóng góp 35.000đ (cũng tương ứng với 1/2 tháng lương) là đúng pháp luật, thể hiện anh T. luôn luôn có trách nhiệm trong việc nuôi dưỡng con và chấp hành pháp luật nghiêm chỉnh.
Từ năm 1987 anh T. đi lao động ở CHDC Đức được trả lương bằng tiền Đức thì chưa có văn bản pháp luật nào bắt anh T. phải đưa cho chị 1/2 lương tháng theo thu nhập mới ở Đức cả.
Tuy nhiên trong thực tế nhu cầu đời sống của các con chị đòi hỏi phải chi tiêu nhiều hơn, mặt khác kinh tế của anh T. thực sự có thay đổi tăng lên thì chị có thể bàn bạc với anh T. về việc tăng tiền đóng góp nuôi con. Nếu giữa chị và anh T. không thỏa thuận được, mà vì lợi ích của con cái chị có thể làm đơn gửi đến Tòa án yêu cầu anh T. tăng tiền nuôi con cho phù hợp với thực tế.
Nguyễn Xuân Khánh – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Ngôi chùa có đức phật đón nhận các bệnh nhân aids

Khi gia đình đã ruồng bỏ, các bệnh viện đã chối từ, những con người tuyệt vọng vì căn bệnh AIDS ở Thái Lan vẫn còn một nơi có thể cư ngụ để đợi ngày từ giã cõi đời. Đó là ngôi chùa Wat Pharabaht Namphu, với các nhà sư nhân từ và giàu lòng bác ái.
Một dây chuyền vàng, một lá bùa, một vài đồng tiền và một vé xổ số – đó là tất cả những di vật cuối cùng của người đàn ông tên là Manit, 32 tuổi, nguyên là nhân viên ngân hàng, đang nằm trên chiếc giường cạnh đấy vừa mới trút hơi thở cuối cùng,, vĩnh biệt cuộc đời trước đó chừng một giờ, vì căn bệnh AIDS. Trên chiếc giường khác gần đấy, Suwat, thợ cắt tóc, 26 tuổi, thân mình đầy những nốt mụn và vết thâm chích màu đen, đương nói thều thào với người nữ y tá. Với điệu bộ khúm núm, van xin, anh ta giơ cánh tay khẳng khiu vẫn cố cầm chiếc vé xổ số, rồi mỉm nụ cười hy vọng, bỏ cẩn thận vào túi mình.
Hai người giúp việc đẩy chiếc giường, trên đó đặt xác chết của Manit ra phía ngoài cửa ra vào của ngôi nhà tế bần. Họ buộc bàn tay phải của người chết vào một cái đỉnh con thiếp vàng đựng đầy nước. Một vị sư ông đến, tay cầm bông hoa nhúng vào cái đỉnh và vảy vào xác người chết. Từ lúc nhà sư đến, làm phép rồi bỏ đi chỉ trong khoảng 20 giây đồng hồ. Tiếp theo, có 3 người nữa nối đuôi nhau cũng lặp lại những động tác như thế. Họ là ai ? thân nhân ? Khách qua đường ? Hay là ma quỷ ? Ai mà biết được ! Chỉ biết đó là nghi thức đơn sơ nhất thường dành cho những kẻ chết đường chết chợ. Manit được đặt trong một chiếc quan tài bằng gỗ màu nâu đóng sơ sài, không sơn, trên đậy kín bằng một tấm ván mỏng. Tang lễ bằng cách “tắm” của nhà phật đã xong. Tất cả thời gian : 3 phút. Xác chết sẽ được hỏa táng.
Cách đó mấy thước, trong một khu vực chất đống hàng chục chiếc quan tài cũng màu nâu, nằm chờ những người đến sau. Một lát nữa thôi sẽ đến lượt người đàn ông tên là Suk, 35 tuổi, nhà buôn. Và chắc cũng chỉ sáng mai thôi là đến người đàn bà 32 tuổi, mẹ của 2 đứa con nhỏ. Còn người thanh niên 22 tuổi, tên lê Vigit này, vốn là một tay “du kề” chuyên phi ngựa trong các cuộc đua ở Bangkok, liệu có qua được hết ngày mai không ?
Trịnh Thanh Hương – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 30 – 1997

Khổ tâm và rối trí

Chị Thanh Tâm thân mến
Em rất khổ tâm và rối trí, không tự giải quyết được câu chuyện gia đình, em viết thư này hỏi ý kiến chị, mong chị hãy giúp đỡ em vượt qua cơn sóng gió này.
Chị ơi ! Em và anh B. lấy nhau đã hơn mười năm nay, chúng em đã có hai cháu gái. Hoàn cảnh kinh tế của chúng em rất khó khăn, khi nhà máy có chỉ tiêu xuất khẩu lao động, anh B. bàn với em xin đi mấy năm để cải thiện kinh tế gia đình. Mọi người trong gia đình không ai muốn để cho anh đi, sợ anh xa vợ con dễ sinh chuyện này chuyện nọ rồi tan cửa nát nhà. Riêng em, em rất tin anh B. vì chúng em đã sống gần nhau trong một khu tập thể, học cùng trường, thân thiết nhau từ thuở ấu thơ đến khi trưởng thành, em biết B. yêu em chân thành, sống nghiêm túc, thương vợ, quý con, em đã nhất trí để anh đi. Theo hợp đồng, anh B. sẽ đi bốn năm lao động ở Đức. Ba năm đầu, tháng nào anh cũng gửi thư về, thỉnh thoảng gửi quà về cho con, anh luôn động viên em yên tâm chăm nom các con, chi tiêu tằn tiện, cố gắng dành dụm để khi anh về sẽ làm lại nhà.
Vậy mà không ngờ đầu năm nay anh viết thư về, một bức thư dài mười trang, anh kể tỉ mỉ về cuộc sống của anh ở bên đó, bây giờ rất khó khăn, vì anh đã bỏ việc nhà máy, sống lưu vong theo bạn bè đi buôn lậu biên giới để mong kiếm được nhiều tiền hơn sau này về có vốn làm ăn.
Chị Thanh Tâm ạ, en thương chồng em vất vả, sợ không an toàn tính mạng vì em nghe nói đã có nhiều người mất mạng vì chuyện làm ăn phi pháp, em đã viết thư khuyên anh trở về nhưng anh có rất nhiều lý do để khất lần. Rồi cách đây một tháng, chồng em viết thư về bảo : “Em làm đơn ra tòa xin ly hôn với lý do là anh đã say mê người khác, ruồng bỏ vợ con. Với lý do đó nhất định tòa sẽ giải quyết cho ly hôn, sau đó em gửi ngay quyết định của tòa án sang cho anh để anh làm thủ tục kết hôn với bà góa người Đức để được nhập quốc tịch Đức. Có thế thì việc làm ăn mới dễ dàng, tất nhiên em phải hiểu đó chỉ là “trò xiếc”, anh không yêu bà ta, anh chỉ yêu cái chức cái quyền của bố bà ta thôi (ông này là thị trưởng một thành phố, có thể giúp anh có nhiều thuận lợi trong việc làm ăn).
Thanh Tâm – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 30 – 1997